堂下梅一枝开迟而花极小疑地势使然感叹而作

宋代 赵蕃
梅发无衰盛,根生有瘠腴。 都缘托地薄,故使著花癯。 渺小吾怜尔,伶仃尔念吾。 讵须诗欠兴,何用竹相娱。
méi shuāi shèng   gēn shēng yǒu  
dōu yuán tuō báo   shǐ 使 zhù huā  
miǎo xiǎo lián ěr   líng dīng ěr niàn  
shī qiàn xīng   yòng zhú xiāng