唐生能视手文乞诗戏赠之

宋代 释德洪
草芜门径过从少,那料秋来夜话同。屋漏移床时发笑,粥稠当饭巧于穷。 我留痴绝传身后,君见平生似掌中。明日渡江应转首,数峰无语晚连空。
cǎo mén jìng guò cóng shǎo   liào qiū lái huà tóng lòu chuáng shí xiào zhōu   chóu dāng fàn qiǎo qióng    
liú chī jué chuán shēn hòu   jūn jiàn píng shēng shì zhǎng zhōng míng jiāng yīng zhuǎn shǒu shù   fēng wǎn lián kōng