塘上行

明代 李攀龙
塘上双鸳鸯,芙蓉翳其阴。不自行仁义,何能知妾心。 青蝇一堕耳,琴瑟难为音。新人入宫时,意已无同衾。 君子在万里,颜色安可任。念妾平生时,岂谓有中路。 新人断流黄,故人断纨素。新人种兰苕,故人种桂树。 新人操阳春,故人操白露。新人日以驩,故人日以悲。 浮云顾我庭,北风动我帷。恩爱傥中还,皓首以为期。
táng shàng shuāng yuān yāng   róng yīn xíng rén   néng zhī qiè xīn
qīng yíng duò ěr   qín nán wéi yīn xīn rén gōng shí   tóng qīn
jūn zi zài wàn   yán ān rèn niàn qiè píng shēng shí   wèi yǒu zhōng
xīn rén duàn liú huáng   rén duàn wán xīn rén zhǒng lán tiáo   rén zhǒng guì shù
xīn rén cāo yáng chūn   rén cāo bái xīn rén huān   rén bēi
yún tíng   běi fēng dòng wéi ēn ài tǎng zhōng hái   hào shǒu wéi