汤泉亭子小坐

明代 康海
山雨幸初霁,微风犹峭寒。峰高常带雪,湍杀不成澜。 野鹿含芝过,山鸡隔竹看。碧桃多半落,若可奈春残。
shān xìng chū   wēi fēng yóu qiào hán fēng gāo cháng dài xuě tuān   shā chéng lán    
鹿 hán zhī guò   shān zhú kàn táo duō bàn luò ruò   nài chūn cán