唐明府元父母七十一
桃花无恙讼庭春,鹤发交辉过七旬。单父能谐琴底意,莱芜不厌釜中尘。
棠云一供神明宰,菽水双为底豫人。试欲添筹何所证,唐生占相久如神。
táo
桃
huā
花
wú
无
yàng
恙
sòng
讼
tíng
庭
chūn
春
,
hè
鹤
fā
发
jiāo
交
huī
辉
guò
过
qī
七
xún
旬
shàn
。
fù
单
néng
父
xié
能
qín
谐
dǐ
琴
yì
底
lái
意
,
wú
莱
bù
芜
yàn
不
fǔ
厌
zhōng
釜
chén
中
尘
。
táng
棠
yún
云
yī
一
gōng
供
shén
神
míng
明
zǎi
宰
,
shū
菽
shuǐ
水
shuāng
双
wéi
为
dǐ
底
yù
豫
rén
人
shì
。
yù
试
tiān
欲
chóu
添
hé
筹
suǒ
何
zhèng
所
táng
证
,
shēng
唐
zhàn
生
xiāng
占
jiǔ
相
rú
久
shén
如
神
。