汤梅山为道士归吴还山赋一诗以饶

宋代 陈深
三年独向孤山住,应为梅花滞水演。 沧海鹤归空有语,荒城草长又逢春。 芝田火暖凡砂熟,松峰花香白醣新。 安得与君俱隐去,烟萝深处著闲身。
sān nián xiàng shān zhù   yīng wèi méi huā zhì shuǐ yǎn
cāng hǎi guī kōng yǒu   huāng chéng cǎo zhǎng yòu féng chūn
zhī tián huǒ nuǎn fán shā shú   sōng fēng huā xiāng bái táng xīn
ān jūn yǐn   yān luó shēn chù zhù xián shēn