唐律十首
寂寞断过从,行山又一重。
烟村秋色画,茅屋夕阳舂。
得句多题竹,观画半倚松。
心閒身已老,悔不早归农。
jì
寂
mò
寞
duàn
断
guò
过
cóng
从
,
xíng
行
shān
山
yòu
又
yī
一
zhòng
重
。
yān
烟
cūn
村
qiū
秋
sè
色
huà
画
,
máo
茅
wū
屋
xī
夕
yáng
阳
chōng
舂
。
de
得
jù
句
duō
多
tí
题
zhú
竹
,
guān
观
huà
画
bàn
半
yǐ
倚
sōng
松
。
xīn
心
xián
閒
shēn
身
yǐ
已
lǎo
老
,
huǐ
悔
bù
不
zǎo
早
guī
归
nóng
农
。