唐荔园

清代 阮元
红尘笑罢宴红云,二百余载荔子繁。十国祇知汉花坞,晚唐谁忆咸通园。 咸通岭南郑节度,风流曾见诗人言。曹松陪游老文笔,丹砂湿湿霞轩轩。 前此英词接扶荔,曲江一赋传开元。荔香曲破妃子去,贡骑不复驰中原。 后此年年荔支熟,那堪屈指巢与温。桑田有改荔林在,隐岩得地皆唐恩。 茉莉不强牡丹胜,昌华废苑成荒村。方今承平岭海盛,夷賨十倍唐昆仑。 贡献屏绝尤物贱,百蛮共仰朝廷尊。节使公余但缓带,荔湾一任开园垣。 士民竞赴半塘社,家家画舫倾芳樽。燕脂林外立白鹄,芙蓉塘底飞文鸳。 所惜游谈但南汉,何曾买夏唐园论。刘家暂窃枝与叶,岂知本是仙李根。 曹诗岿然见文苑,古园不泯因诗存。喜从新构得陈迹,社诗千首题园门。 诗人精魄自千古,一亭便可乾与坤。更向梦徵追老杜,试擘重碧轻红痕。
hóng chén xiào yàn hóng yún   èr bǎi zài fán shí guó zhī hàn huā   wǎn táng shuí xián tōng yuán
xián tōng lǐng nán zhèng jié   fēng liú céng jiàn shī rén yán cáo sōng péi yóu lǎo wén   dān shā shī 湿 shī 湿 xiá xuān xuān
qián yīng jiē   jiāng chuán kāi yuán xiāng fēi   gòng chí zhōng yuán
hòu nián nián zhī shú   kān zhǐ cháo wēn sāng tián yǒu gǎi lín zài   yǐn yán de jiē táng ēn
jiāng dan shèng   chāng huá fèi yuàn chéng huāng cūn fāng jīn chéng píng lǐng hǎi shèng   cóng shí bèi táng kūn lún
gòng xiàn bǐng jué yóu jiàn   bǎi mán gòng yǎng cháo tíng zūn jié shǐ 使 gōng dàn huǎn dài   wān rèn kāi yuán yuán
shì mín jìng bàn táng shè   jiā jiā huà fǎng qīng fāng zūn yān zhī lín wài bái   róng táng fēi wén yuān
suǒ yóu tán dàn nán hàn   zēng mǎi xià táng yuán lùn liú jiā zàn qiè zhī   zhī běn shì xiān gēn
cáo shī kuī 岿 rán jiàn wén yuàn   yuán mǐn yīn shī cún cóng xīn gòu chén   shè shī qiān shǒu yuán mén
shī rén jīng qiān   tíng biàn 便 qián kūn gèng xiàng mèng zhēng zhuī lǎo   shì bāi zhòng qīng hóng hén