唐镜歌

清代 缪焕章
开奁一视大异事,此镜逼真为我制。不知是我是古人,二千年前有此字。 八分之书刻画精,其右曰仲左曰英。寻绎唐隶适吻合,轮郭如故朝代更。 友人沈君得此物,反覆审睇勤披拂。纵然宝重如连城,睹字谓为予所独。 当作琼瑶赠故人,菱花秋水露精神。将邪岂是尘中物,琬琰从来席上珍。 只我自疑还自笑,金环小劫纷难道。虽信阳休匪古人,何知乾德同年号。 昔之仲英果若何,毋亦与我同蹉跎。麟阁功名男子事,如何名与氏俱磨。 幸哉形制犹完好,小于楪子偏明了。不用蟠螭与纽龟,已知隶古来天宝。 因思唐政昔不纲,金镜晦彩韬光芒。上东门外胡儿啸,长信宫中帝业荒。 钗擘钿分俱莫保,况如此镜尤微渺。照影无能共帨鞶,坠奁止合埋蓬葆。 物生显晦真有期,因因果果漫狐疑。镜存当日伊非我,镜在今时我即伊。 惠鱼庄蝶谁先觉,色相虚空浑不著。混沌休令窍窍通,灵源只觉头头活。 本来面目知不知,睇观转复笑詅痴。君去我来墩属我,荆公曾为谢公嗤。 我亦于兹增一解,从来世事皆桑海。一镜存留付后人,要知自有李程在。
kāi lián shì shì   jìng zhēn wèi zhì zhī shì shì rén   èr qiān nián qián yǒu
fēn zhī shū huà jīng   yòu yuē zhòng zuǒ yuē yīng xún táng shì wěn   lún guō cháo dài gèng
yǒu rén shěn jūn   fǎn shěn qín zòng rán bǎo zhòng lián chéng   wèi wéi suǒ
dàng zuò qióng yáo zèng rén   líng huā qiū shuǐ jīng shén jiāng xié shì chén zhōng   wǎn yǎn cóng lái shàng zhēn
zhǐ hái xiào   jīn huán xiǎo jié fēn nán dào suī xìn yáng xiū fěi rén   zhī qián tóng nián hào
zhī zhòng yīng guǒ ruò   tóng cuō tuó lín gōng míng nán shì   míng shì
xìng zāi xíng zhì yóu wán hǎo   xiǎo zi piān míng liǎo yòng pán chī niǔ guī   zhī lái tiān bǎo
yīn táng zhèng gāng   jīn jìng huì cǎi tāo guāng máng shàng dōng mén wài ér xiào   cháng xìn gōng zhōng huāng
chāi bāi diàn fēn bǎo   kuàng jìng yóu wēi miǎo zhào yǐng néng gòng shuì pán   zhuì lián zhǐ mái péng bǎo
shēng xiǎn huì zhēn yǒu   yīn yīn guǒ guǒ màn jìng cún dāng fēi   jìng zài jīn shí
huì zhuāng dié shuí xiān jué   xiàng kōng hún zhù hùn dùn xiū lìng qiào qiào tōng   líng yuán zhǐ jué tóu tóu huó
běn lái miàn zhī zhī   guān zhuǎn xiào líng chī jūn lái dūn shǔ   jīng gōng céng wèi xiè gōng chī
zēng jiě   cóng lái shì shì jiē sāng hǎi jìng cún liú hòu rén   yào zhī yǒu chéng zài