唐介

宋代 王令
以谏得罪者为谁,四海多作唐介诗。 俗儿口狭文字碎,欲状介事语反卑。 嗟嗟我亦介之徒,此恨不助掀目眉。 三更灯死百虑息,四睫不交双目眵。 推枕起坐壮介节,以手扪臆为介思。 信乎介亦壮男子,直能金铁其肝脾。 雷霆之怒万钧重,人主之威犹过之。 一语所犯百死在,要领可断族可夷。 堂堂介也人之难,不畏所畏将所持。 奉书入奏伏文陛,身视赴死如食饴。 面折庭诤语论险,直舌铁硬坚不移。 天子怒叱大臣语,众笏交抵侔戈挥。 如何面笑目不瞬,气不略讋颜怡怡。 即日议下得远斥,中使临遣监妻儿。 奈何左右口吻毒,只有死请无还辞。 然今天子甚明圣,虽暂盛怒终复归。 呜呼能对治乱监,介也能擦其瑕疵。 语曰五谏吾从讽,仲尼逮有激而为。 後世巽懦禄位徒,缘此粉饰尸素非。 必也事有不得已,宜乎讫死争不回。 伟哉介也已不朽,日月为字天为碑。 寄语琐琐媒孽子,介纵蹈死吾何悲。
jiàn zuì zhě wèi shuí   hǎi duō zuò táng jiè shī  
ér kǒu xiá wén suì   zhuàng jiè shì fǎn bēi  
jiē jiē jiè zhī   hèn zhù xiān méi  
sān gēng dēng bǎi   jié jiāo shuāng chī  
tuī zhěn zuò zhuàng jiè jié   shǒu mén wèi jiè  
xìn jiè zhuàng nán   zhí néng jīn tiě gān  
léi tíng wàn j wàn jūn zhòng   rén zhǔ zhī wēi yóu guò zhī  
suǒ fàn bǎi zài   yào lǐng duàn  
táng táng jiè rén zhī nán   wèi suǒ wèi jiāng suǒ chí  
fèng shū zòu wén   shēn shì shí  
miàn shé tíng zhèng lùn xiǎn   zhí shé tiě yìng jiān  
tiān chì chén   zhòng jiāo móu huī  
miàn xiào shùn   lüè zhé yán  
xià de yuǎn chì   zhōng shǐ 使 lín qiǎn jiān ér  
nài zuǒ yòu kǒu wěn   zhǐ yǒu qǐng hái  
rán jīn tiān shén míng shèng   suī zàn shèng zhōng guī  
néng duì zhì luàn jiān   jiè néng xiá  
yuē jiàn cóng fěng   zhòng dǎi yǒu ér wèi  
hòu shì xùn nuò wèi   yuán fěn shì shī fēi  
shì yǒu de   zhēng huí  
wěi zāi jiè xiǔ   yuè wèi tiān wèi bēi  
suǒ suǒ méi niè   jiè zòng dǎo bēi