唐工部员外郎杜甫

宋代 李纲
子美以诗鸣,今古无对手。当时谪仙人,长句颇先后。 精深律切处,故自非其偶。而况郊岛徒,何敢窥户牖。 有如登岱宗,众山皆培塿。又如观武库,剑戟靡不有。 高辞媲丘坟,古意篆蝌蚪。苍苍雪中松,濯濯风前柳。 云烟纷卷舒,雷电划奔走。澹然众态俱,沾丐随所取。 平生忠义心,多向诗中剖。忧国与爱君,诵说不离口。 饥寒窘衣食,容貌村野叟。自以稷契期,此理人胜不。 中兴作谏臣,戎马方践蹂。上疏救房琯,亦足知素守。 一跌不复振,造物意岂苟。欲使穷吟哦,专志如矇瞍。 辛苦盗贼中,妻子或颠仆。布衾冷似铁,晨爨乏升斗。 冒雪斸黄精,呼儿理鱼笱。萧条秦陇间,不废诗千首。 依严遂入蜀,幕府备宾友。草堂浣花溪,颇复事南亩。 乱离又飘泊,累若丧家狗。云安曲米春,巫峡风土陋。 扁舟下瞿唐,留滞湖湘久。家事竟何成,丹诀空系肘。 凄凉耒阳县,醉死竟坐酒。虽烦微之铭,不返鄠杜柩。 谁将樽中渌,一酹泉下朽。诗篇垂琳琅,长作蛟龙吼。
zi měi shī míng   jīn duì shǒu dāng shí zhé xiān rén cháng   xiān hòu    
jīng shēn qiē chù   fēi ǒu ér kuàng jiāo dǎo   gǎn kuī yǒu    
yǒu dēng dài zōng   zhòng shān jiē péi lǒu yòu guān jiàn   yǒu    
gāo qiū fén   zhuàn dǒu cāng cāng xuě zhōng sōng zhuó   zhuó fēng qián liǔ    
yún yān fēn juǎn shū   léi diàn huà bēn zǒu dàn rán zhòng tài zhān   gài suí suǒ    
píng shēng zhōng xīn   duō xiàng shī zhōng pōu yōu guó ài jūn sòng   shuō kǒu    
hán jiǒng shí   róng mào cūn sǒu   rén shèng    
zhōng xīng zuò jiàn chén   róng fāng jiàn róu shàng shū jiù fáng guǎn   zhī shǒu    
diē zhèn   zào gǒu shǐ qióng 使 yín é zhuān   zhì méng sǒu    
xīn dào zéi zhōng   huò diān qīn lěng shì tiě chén   cuàn shēng dǒu    
mào xuě zhǔ huáng jīng   ér gǒu xiāo tiáo qín lǒng jiān   fèi shī qiān shǒu    
yán suì shǔ   bèi bīn yǒu cǎo táng huàn huā   shì nán    
luàn yòu piāo   lèi ruò sàng jiā gǒu yún ān chūn   xiá fēng lòu    
piān zhōu xià táng   liú zhì xiāng jiǔ jiā shì jìng chéng dān   jué kōng zhǒu    
liáng lěi yáng xiàn   zuì jìng zuò jiǔ suī fán wēi zhī míng   fǎn jiù    
shuí jiāng zūn zhōng   lèi quán xià xiǔ shī piān chuí lín láng zhǎng   zuò jiāo lóng hǒu