唐多令 中秋

宋代 朱晞颜
凉影下青鸾。晴空泻素盘。漾玉壶、千顷多宽。老桂散香风露净,霜兔莹、骨毛寒。 老子倚栏干。不辞终夜看。有谁人、共此清欢。为问姮娥今与古,能几见、正端端。
liáng yǐng xià qīng luán qíng kōng xiè pán yàng qiān qǐng duō kuān lǎo guì sàn xiāng fēng jìng   shuāng yíng máo hán
lǎo zi lán gān zhōng kàn yǒu shuí rén gòng qīng huān wèi wèn héng é jīn   néng jiàn zhèng duān duān