唐多令 夜泊绍兴闻笛
月影碎中流。推篷客思悠。是谁家、人倚高楼。笛里从来增别恨,况永夕、拥孤舟。
折柳起边愁。梅花落素秋。一声声、跌宕夷犹。曲罢更阑星在水,听隐约、答渔讴。
yuè
月
yǐng
影
suì
碎
zhōng
中
liú
流
。
。
tuī
推
péng
篷
kè
客
sī
思
yōu
悠
。
。
shì
是
shuí
谁
jiā
家
、
、
rén
人
yǐ
倚
gāo
高
lóu
楼
。
。
dí
笛
lǐ
里
cóng
从
lái
来
zēng
增
bié
别
hèn
恨
,
kuàng
况
yǒng
永
xī
夕
、
、
yōng
拥
gū
孤
zhōu
舟
。
。
zhé
折
liǔ
柳
qǐ
起
biān
边
chóu
愁
。
。
méi
梅
huā
花
lào
落
sù
素
qiū
秋
。
。
yī
一
shēng
声
shēng
声
、
、
diē
跌
dàng
宕
yí
夷
yóu
犹
。
。
qū
曲
bà
罢
gēng
更
lán
阑
xīng
星
zài
在
shuǐ
水
,
tīng
听
yǐn
隐
yuē
约
、
、
dá
答
yú
渔
ōu
讴
。
。