糖多令(吴江中秋)

宋代 汪元量
莎草被长洲。吴江拍岸流。忆故家、西北高楼。十载客窗憔悴损,搔短鬓、独悲秋。 人在塞边头。断鸿书寄不。记当年、一片闲愁。舞罢羽衣尘面,谁伴我、广寒游。
suō cǎo bèi cháng zhōu jiāng pāi àn liú jiā 西 běi gāo lóu shí zài chuāng qiáo cuì sǔn   sāo duǎn bìn bēi qiū
rén zài sāi biān tóu duàn hóng 鸿 shū dāng nián piàn xián chóu chén miàn   shuí bàn guǎng 广 hán yóu