唐多令 匠中书怀

清代 龚自珍
二十五长亭。垂杨照眼青。付春风、短梦零星。斜倚雕鞍无气力,浑不似,俊游人。 春意太憨生。春愁唤不醒。负华年、谁更怜卿。惟有填词情思好,无恙也,此花身。
èr shí cháng tíng chuí yáng zhào yǎn qīng chūn fēng duǎn mèng líng xīng xié diāo ān hún jùn   yóu rén            
chūn tài hān shēng chūn chóu huàn xǐng huá nián shuí gèng lián qīng wéi yǒu tián qíng hǎo yàng   huā shēn