唐多令·枫老树留声
枫老树留声,芦花吹又残。系扁舟同倚朱阑。还似少年歌舞地,听落叶,忆长安。哀角起重关。霜深楚水寒。背西风归雁声酸。一片石头城上月,浑怕照,旧江山。
fēng
枫
lǎo
老
shù
树
liú
留
shēng
声
,
lú
芦
huā
花
chuī
吹
yòu
又
cán
残
xì
。
piān
系
zhōu
扁
tóng
舟
yǐ
同
zhū
倚
lán
朱
hái
阑
shì
。
shào
还
nián
似
gē
少
wǔ
年
dì
歌
tīng
舞
luò
地
,
yè
听
yì
落
cháng
叶
,
ān
忆
āi
长
jiǎo
安
qǐ
。
zhòng
哀
guān
角
shuāng
起
shēn
重
chǔ
关
shuǐ
。
hán
霜
bèi
深
xī
楚
fēng
水
guī
寒
yàn
。
shēng
背
suān
西
yī
风
piàn
归
shí
雁
tou
声
chéng
酸
shàng
。
yuè
一
hún
片
pà
石
zhào
头
jiù
城
jiāng
上
shān
月
,
浑
怕
照
,
旧
江
山
。