唐多令

清代 严淑珍
九十半过春。名山绕梦魂。喜芳游、伴结红裙。蜿蜒九龙峰秀绝,真妒煞、黛眉痕。 穿磴拂松云。清吟坐夕曛。看香闺、多少才人。惟我倚声惭击节,须满酌、慧泉吞。
jiǔ shí bàn guò chūn míng shān rào mèng hún fāng yóu bàn jié hóng qún wān yán jiǔ lóng fēng xiù jué zhēn shā dài   méi hén            
chuān 穿 dèng sōng yún qīng yín zuò xūn kàn xiāng guī duō shǎo cái rén wéi shēng cán jié mǎn zhuó huì   quán tūn