唐登封台在日观峰西薄暮投宿夜登峰顶观日出归后题诗伏虎门壁

清代 严长明
清晨盼天门,得上已昏黑。古殿闭虚皇,神镫黯无色。 斋心丙夜目不窥,倏惊窗纸红离离。空中似闻海波溢,耳畔如有天鸡啼。 瞷然走向幡竿石,东望立同椔木直。不知咸池去此路几千,但觉海水群飞入胸臆。 初时色漭泱,有若新磨铜。须臾势隆起,一线缘长虹。 咄哉长虹曷由起复止,南亘鱼头北鱼尾。拂天谁奋羲和鞭,敲折玻璃万条紫。 散成朵朵金芙蓉,贴向沧波吹不起。少焉风动蓬山根,播荡溟渤如翻盆。 大象焉藏,太空焉系。何龙烛而明,何麟斗而晦。胡弃策而莫追,胡挥戈而遽退。 安能御六辨,指阳门,郅縓盖,曳绯。足踏绀鸦背,飞上榑桑颠。 远引木公袂,高拍青童肩。亲从黄道诉真宰,一证古今扣槃扪籥之谰言。 狂歌未了冲飙起,倏见云来若鹏徙。两翼飞遮万里光,一时贲育咸披靡。 东牟道士刘孟容,自言卅载居山中。曾经五度见黾采,皆与此夕神光同。 鼍矶忽报更筹浅,观壮如斯志应满。归来奋笔写龙蛇,惟见两眼金光不停闪。
qīng chén pàn tiān mén   shàng hūn hēi diàn 殿 huáng   shén dèng àn
zhāi xīn bǐng kuī   shū jīng chuāng zhǐ hóng kōng zhōng shì wén hǎi   ěr pàn yǒu tiān
jiàn rán zǒu xiàng fān gān 竿 shí   dōng wàng tóng zhí zhī xián chí qiān   dàn jué hǎi shuǐ qún fēi xiōng
chū shí mǎng yāng   yǒu ruò xīn tóng shì lóng   xiàn 线 yuán cháng hóng
duō zāi cháng hóng yóu zhǐ   nán gèn tóu běi wěi tiān shuí fèn biān   qiāo zhé wàn tiáo
sàn chéng duǒ duǒ jīn róng   tiē xiàng cāng chuī shǎo yān fēng dòng péng shān gēn   dàng míng fān pén
xiàng yān cáng   tài kōng yān lóng zhú ér míng   lín dòu ér huì ér zhuī   huī ér tuì 退
ān néng liù biàn   zhǐ yáng mén   zhì quán gài   fēi   gàn bèi   fēi shàng sāng diān
yuǎn yǐn gōng mèi   gāo pāi qīng tóng jiān qīn cóng huáng dào zhēn zǎi   zhèng jīn kòu pán mén yuè zhī lán yán
kuáng wèi liǎo chōng biāo   shū jiàn yún lái ruò péng liǎng fēi zhē wàn guāng   shí bēn xián
dōng móu dào shì liú mèng róng   yán zài shān zhōng céng jīng jiàn mǐn cǎi   jiē shén guāng tóng
tuó bào gēng chóu qiǎn   guān zhuàng zhì yīng mǎn guī lái fèn xiě lóng shé   wéi jiàn liǎng yǎn jīn guāng tíng shǎn