唐伯虎匡庐瀑布图

清代 姚鼐
江南万重山,匡庐乃出万重上。人言秋晴万里峨嵋巅,青天一点东南望。 连峰苍苍不见顶,日出彩烟生半岭。玉堂石室藏其中,纵有天风吹不冷。 群岩环峙不可名,岩端霞气升空行。石梁忽贯青霞落,倒海流云走空壑。 万谷钧天广乐鸣,思鸟哀猿一时作。石门百仞当空开,吴越江帆千里来。 仰首见吴越,俯首闻风雷。何人携杖凌倒景,萧条六合谁友哉。 林岑藤茑相撑拒,骖鸾过处原无路。世閒惟有银河数派通,溅珠飞玉流平处。 我昨乘小艇,正出宫亭湖。湖心黯黕沈黛色,夕阳一半开菰蒲。 咫尺未登疑有命,评画看山定谁胜。烟云绝境自人閒,文采风流隔嘉靖。 流落常年惜异才,江山尺绢今残剩。人生衰老来无时,五岳求仙莫辞夐。
jiāng nán wàn chóng shān   kuāng nǎi chū wàn zhòng shàng rén yán qiū qíng wàn é méi diān qīng   tiān diǎn dōng nán wàng    
lián fēng cāng cāng jiàn dǐng   chū cǎi yān shēng bàn lǐng táng shí shì cáng zhōng zòng   yǒu tiān fēng chuī lěng    
qún yán huán zhì míng   yán duān xiá shēng kōng xíng shí liáng guàn qīng xiá luò dào   hǎi liú yún zǒu kōng    
wàn jūn tiān guǎng 广 yuè míng   niǎo āi yuán shí zuò shí mén bǎi rèn dāng kōng kāi   yuè jiāng fān qiān lái    
yǎng shǒu jiàn yuè   shǒu wén fēng léi rén xié zhàng líng dǎo jǐng xiāo   tiáo liù shuí yǒu zāi    
lín cén téng niǎo xiāng chēng   cān luán guò chù yuán shì xián wéi yǒu yín shù pài tōng jiàn   zhū fēi liú píng chú    
zuó chéng xiǎo tǐng   zhèng chū gōng tíng xīn àn dǎn shěn dài   yáng bàn kāi    
zhǐ chǐ wèi dēng yǒu mìng   píng huà kàn shān dìng shuí shèng yān yún jué jìng rén xián wén   cǎi fēng liú jiā jìng    
liú luò cháng nián cái   jiāng shān chǐ juàn jīn cán shèng rén shēng shuāi lǎo lái shí   yuè qiú xiān xiòng