探春慢·径苔深

宋代 吴文英
径苔深,念断无故人,轻敲幽户。细草春回,目送流光一羽。重云冷,哀雁断,翠微空,愁蝶舞。荡鸣澌,游蓬小,梦枕残云惊寤。 还识西湖醉路。向柳下并鞍,银袍吹絮。事影难追,那负灯床闻雨。冰溪凭谁照影,有明月、乘兴去。暗想思,梅孤瘦、共江亭暮。
jìng tái shēn   niàn duàn rén   qīng qiāo yōu cǎo chūn huí   sòng liú guāng zhòng yún lěng   āi yàn duàn   cuì wēi kōng   chóu dié dàng míng   yóu péng xiǎo   mèng zhěn cán yún jīng
hái shí 西 zuì xiàng liǔ xià bìng ān   yín páo chuī shì yǐng nán zhuī   dēng chuáng wén bīng píng shuí zhào yǐng   yǒu míng yuè chéng xìng àn xiǎng   méi shòu gòng jiāng tíng