探春慢·宝胜宾春

宋代 赵以夫
宝胜宾春,华灯照夜,穷冬浑然如客。炉焰麟红,杯深翡翠,早减三分寒力。一笑团栾处,恰喜得、雪消风息。苔枝数蕊明珠,恍疑香麝初拆。 懊恨东群无准,甚朝做重阴,暮还晴色。唤燕呼莺,雕花镂叶,机巧可曾休得。静里无穷意,漫看尽、纷纷红白。且听新腔,红牙玉纤低拍。
bǎo shèng bīn chūn   huá dēng zhào   qióng dōng hún rán yàn lín hóng   bēi shēn fěi cuì   zǎo jiǎn sān fēn hán xiào tuán luán chù   qià xuě xiāo fēng tái zhī shù ruǐ míng zhū   huǎng xiāng shè chū chāi
ào hèn dōng qún zhǔn   shén cháo zuò zhòng yīn   hái qíng huàn yàn yīng   diāo huā lòu   qiǎo zēng xiū de jìng qióng   màn kàn jǐn fēn fēn hóng bái qiě tīng xīn qiāng   hóng xiān pāi