探春令·雨孱风瘦

宋代 赵长卿
雨孱风瘦,雪欺霜妒,时光牢落。怎奈向、天与孤高出众,一任傍人恶。凡花且莫相嘲谑。尽强伊寂寞。便饶他、百计千方就做,酝藉如何学。
càn fēng shòu   xuě shuāng   shí guāng láo luò zěn nài xiàng tiān gāo chū zhòng   rèn bàng rén è fán huā qiě xiāng cháo xuè jǐn qiáng biàn 便 ráo bǎi qiān fāng jiù zuò   yùn jiè xué