探春令

宋代 杨无咎
梅英粉淡,柳梢金软,兰芽依旧。见万家、灯火明如昼。正人月、圆时候。 挨香傍玉偷携手。尽轻衫寒透。听一声、画角催残漏。惜归去、频回首。
méi yīng fěn dàn   liǔ shāo jīn ruǎn   lán jiù jiàn wàn jiā dēng huǒ míng zhòu zhèng rén yuè yuán shí hou
āi xiāng bàng tōu xié shǒu jǐn qīng shān hán tòu tīng shēng huà jiǎo cuī cán lòu guī pín huí shǒu