叹春风兼赠李二十侍郎二绝
树根雪尽催花发,池岸冰消放草生。
唯有须霜依旧白,春风于我独无情。
道场斋戒今初毕,酒伴欢娱久不同。
不把一杯来劝我,无情亦得似春风。
shù
树
gēn
根
xuě
雪
jǐn
尽
cuī
催
huā
花
fā
发
,
chí
池
àn
岸
bīng
冰
xiāo
消
fàng
放
cǎo
草
shēng
生
。
。
wéi
唯
yǒu
有
xū
须
shuāng
霜
yī
依
jiù
旧
bái
白
,
chūn
春
fēng
风
yú
于
wǒ
我
dú
独
wú
无
qíng
情
。
。
dào
道
chǎng
场
zhāi
斋
jiè
戒
jīn
今
chū
初
bì
毕
,
jiǔ
酒
bàn
伴
huān
欢
yú
娱
jiǔ
久
bù
不
tóng
同
。
。
bù
不
bǎ
把
yī
一
bēi
杯
lái
来
quàn
劝
wǒ
我
,
wú
无
qíng
情
yì
亦
de
得
sì
似
chūn
春
fēng
风
。
。