叹白发

唐代 韦应物
还同一叶落,对此孤镜晓。丝缕乍难分,杨花复相绕。 时役人易衰,吾年白犹少。
hái tóng luò   duì jìng xiǎo zhà nán fēn   yáng huā xiāng rào
shí rén shuāi   nián bái yóu shǎo