太子张舍人遗织成褥段

唐代 杜甫
客从西北来,遗我翠织成。开缄风涛涌,中有掉尾鲸。 逶迤罗水族,琐细不足名。客云充君褥,承君终宴荣。 空堂魑魅走,高枕形神清。领客珍重意,顾我非公卿。 留之惧不祥,施之混柴荆。服饰定尊卑,大哉万古程。 今我一贱老,裋褐更无营。煌煌珠宫物,寝处祸所婴。 叹息当路子,干戈尚纵横。掌握有权柄,衣马自肥轻。 李鼎死岐阳,实以骄贵盈。来瑱赐自尽,气豪直阻兵。 皆闻黄金多,坐见悔吝生。奈何田舍翁,受此厚贶情。 锦鲸卷还客,始觉心和平。振我粗席尘,愧客茹藜羹。
cóng 西 běi lái   cuì zhī chéng kāi jiān fēng tāo yǒng   zhōng yǒu diào wěi jīng
wēi luó shuǐ   suǒ míng yún chōng jūn   chéng jūn zhōng yàn róng
kōng táng chī mèi zǒu   gāo zhěn xíng shén qīng lǐng zhēn zhòng   fēi gōng qīng
liú zhī xiáng   shī zhī hùn chái jīng shì dìng zūn bēi   zāi wàn chéng
jīn jiàn lǎo   shù gèng yíng huáng huáng zhū gōng   qǐn chǔ huò suǒ yīng
tàn dāng zi   gān shàng zòng héng zhǎng yǒu quán bǐng   féi qīng
dǐng yáng   shí jiāo guì yíng lái zhèn jìn   háo zhí bīng
jiē wén huáng jīn duō   zuò jiàn huǐ lìn shēng nài tián shè wēng   shòu hòu kuàng qíng
jǐn jīng juǎn hái   shǐ jué xīn píng zhèn chén   kuì gēng