太真

唐代 蜀宫群仙
春梦悠扬生下界,一堪成笑一堪悲。 马嵬不是无情地,自遇蓬莱睡觉时。
chūn mèng yōu yáng shēng xià jiè   kān chéng xiào kān bēi
wéi shì qíng   péng lái shuì jiào shí