太原侯歌

明代 王世贞
旌旗无光鼓声死,空拳欲呼奋难起。如林白刃凌秋霜,茫茫四海一父子。 闺中婉丽人共惜,肯以蛾眉事雠敌。夜光迸裂胭脂红,闽山草树增颜色。 岂无冠盖诸商胡,炊金切玉烹酡酥。开门夜半走大漠,得不枉杀称丈夫。 呜呼,得不枉杀称丈夫。
jīng guāng shēng   kōng quán fèn nán lín bái rèn líng qiū shuāng máng   máng hǎi    
guī zhōng wǎn rén gòng   kěn é méi shì chóu guāng bèng liè yān zhī hóng mǐn   shān cǎo shù zēng yán    
guān gài zhū shāng   chuī jīn qiē pēng tuó kāi mén bàn zǒu   wǎng shā chēng zhàng    
  wǎng shā chēng zhàng