太原还见明于洪水上蓝问明别后尝寓则曰十年客云居感叹其高遁作此

宋代 释德洪
清软吴音笑展眉,芳鲜犹在雪霜姿。十年不下欧峰顶,一旦肯来漳水湄。 湘巘春深重记处,风瓯雨歇对闻时。红尘未可因藏迹,要卜云泉结后期。
qīng ruǎn yīn xiào zhǎn méi   fāng xiān yóu zài xuě shuāng 姿 shí nián xià ōu fēng dǐng   dàn kěn lái zhāng shuǐ méi    
xiāng yǎn chūn shēn zhòng chù   fēng ōu xiē duì wén shí hóng chén wèi yīn cáng yào   bo yún quán jié hòu