太宜人程氏挽词

宋代 范成大
我昔官黟歙,人传女训芳。 尊章宜小妇,孙子寿高堂。 风木真无定,冰鱼已不尝。 遥怜霜露感,何必薤歌伤。 捧檄三牲养,称觞百岁期。 身犹孺子泣,世已隙驹驰。 吉梦青衣卜,丰碑黄绢辞。 佳城有奇事,应足洗余悲。
guān shè   rén chuán xùn fāng
zūn zhāng xiǎo   sūn zi shòu 寿 gāo táng
fēng zhēn dìng   bīng cháng
yáo lián shuāng gǎn   xiè shāng
pěng sān shēng yǎng   chēng shāng bǎi suì
shēn yóu   shì chí
mèng qīng bo   fēng bēi huáng juàn
jiā chéng yǒu shì   yīng bēi