台阳八景诗
谁移古塞落蛮村,烟雨萧萧旧垒存。画里江山天泼墨,马头云树客销魂。
三峰积霭开仙掌,百尺疏帘捲梵门。料得诗怀触拨处,最无聊赖是黄昏。
shuí
谁
yí
移
gǔ
古
sāi
塞
luò
落
mán
蛮
cūn
村
,
yān
烟
yǔ
雨
xiāo
萧
xiāo
萧
jiù
旧
lěi
垒
cún
存
huà
。
lǐ
画
jiāng
里
shān
江
tiān
山
pō
天
mò
泼
mǎ
墨
,
tóu
马
yún
头
shù
云
kè
树
xiāo
客
hún
销
魂
。
sān
三
fēng
峰
jī
积
ǎi
霭
kāi
开
xiān
仙
zhǎng
掌
,
bǎi
百
chǐ
尺
shū
疏
lián
帘
juǎn
捲
fàn
梵
mén
门
liào
。
de
料
shī
得
huái
诗
chù
怀
bō
触
chù
拨
zuì
处
,
wú
最
liáo
无
lài
聊
shì
赖
huáng
是
hūn
黄
昏
。