太学石鼓歌

清代 曾国藩
韩公不鸣老坡谢,世间神物霾寒灰。我来北雍抚石鼓,坐卧其下三徘徊。 周宣秉旄奠八柱,岐阳大狩鞭风雷。四山罝罦币天布,群后冠带如云来。 自从七国战龙虎,荒荒王迹沦蒿莱。嬴颠刘蹶六代沸,把酒但劝长星杯。 陈仓流落一千载,霜饕日剥空黄埃。国子先生老好事,欲比郜鼎珍琼瑰。 东都相公守右辅,始舁泮沼剜苍苔。五季蜩螗颇星散,司马刺史初重恢。 是时十鼓嗟失一,抛弃不辨何山隈。博搜民间得异臼,秦关复赎连城回。 宣和天子向儒雅,太清书画千云堆。诏移此石归汴水,圜桥观听何轰豗。 行填字钩发光怪,照耀艮岳金碧开。岂知六龙卒北狩,法物曾不禳凶灾。 高车大牛辇万货,填坑咽谷惊三才。是鼓苍黄亦北徒,重器始此蟠燕台。 道园诗翁主太学,兴举百废扶倾颓。中门两枨与位置,华楹大栋增崔嵬。 承以砖坛护以槛,清阴四幂连疏槐。迩来春秋阅五百,光气夜夜腾斗魁。 圣清文明迈巢燧,搜抉书契穷根荄。从臣技能半史籀,别作新鼓相追陪。 小儒昏钝无所识,得从棫朴备条枚。细思物理穷显晦,茫茫人事不可推。 作歌聊继二公后,不羞驽蹇随龙媒。
hán gōng míng lǎo xiè   shì jiān shén mái hán huī lái běi yōng shí zuò   xià sān pái huái    
zhōu xuān bǐng máo diàn zhù   yáng shòu biān fēng léi shān tiān qún   hòu guàn dài yún lái    
cóng guó zhàn lóng   huāng huāng wáng lún hāo lái yíng diān liú jué liù dài fèi   jiǔ dàn quàn cháng xīng bēi    
chén cāng liú luò qiān zǎi   shuāng tāo kōng huáng āi guó xiān sheng lǎo hǎo shì   gào dǐng zhēn qióng guī    
dōng dōu xiàng gōng shǒu yòu   shǐ pàn zhǎo wān cāng tái tiáo táng xīng sàn   shǐ chū zhòng huī    
shì shí shí jiē shī   pāo biàn shān wēi sōu mín jiān jiù qín   guān shú lián chéng huí    
xuān tiān xiàng   tài qīng shū huà qiān yún duī zhào shí guī biàn shuǐ huán   qiáo guān tīng hōng huī    
xíng tián gōu guāng guài   zhào yào 耀 gèn yuè jīn kāi zhī liù lóng běi shòu   céng ráng xiōng zāi    
gāo chē niú niǎn wàn huò   tián kēng yàn jīng sān cái shì cāng huáng běi zhòng   shǐ pán yàn tái    
dào yuán shī wēng zhǔ tài xué   xīng bǎi fèi qīng tuí zhōng mén liǎng chéng wèi zhi huá   yíng dòng zēng cuī wéi    
chéng zhuān tán kǎn   qīng yīn lián shū huái ěr lái chūn qiū yuè bǎi guāng   téng dòu kuí    
shèng qīng wén míng mài cháo suì   sōu jué shū qióng gēn gāi cóng chén néng bàn shǐ zhòu bié   zuò xīn xiāng zhuī péi    
xiǎo hūn dùn suǒ shí   cóng bèi tiáo méi qióng xiǎn huì máng   máng rén shì tuī    
zuò liáo èr gōng hòu   xiū jiǎn suí lóng méi