太息二首

宋代 陆游
太息重太息,吾行无终极。冰霜迫残岁,鸟兽号落日。 秋砧满孤村,枯叶拥破驿。白头乡万里,堕此虎豹宅。 道边新食人,膏血染草棘。平生铁石心,忘家思报国。 即今冒九死,家国两无益。中原久丧乱,志士泪横臆。 切勿轻书生,上马能击贼。
tài zhòng tài   xíng zhōng bīng shuāng cán suì niǎo   shòu hào luò    
qiū zhēn mǎn cūn   yōng 驿 bái tóu xiāng wàn duò   bào zhái    
dào biān xīn shí rén   gāo xuè rǎn cǎo píng shēng tiě shí xīn wàng   jiā bào guó    
jīn mào jiǔ   jiā guó liǎng zhōng yuán jiǔ sāng luàn zhì   shì lèi héng    
qiē qīng shū shēng   shàng néng zéi