太息

清代 陈恭尹
高台为陆沼为尘,一半扬州是海滨。白鸟自飞烟水上,青山不似乱离春。 松楸永隔兴哀地,陌路多逢太息人。共道君恩怜物命,不教鱼鳖近居民。
gāo tái wèi zhǎo wèi chén   bàn yáng zhōu shì hǎi bīn bái niǎo fēi yān shuǐ shàng   qīng shān shì luàn chūn
sōng qiū yǒng xīng āi   duō féng tài rén gòng dào jūn ēn lián mìng   jiào biē jìn mín