台湾吟 其一

元代 王礼
东土浓浓夜露零,更阑短枕值初醒。全无雨意当空霭,晓起惊看湿满庭。
dōng nóng nóng líng   gēng lán duǎn zhěn zhí chū xǐng quán dāng kōng ǎi   xiǎo jīng kàn shī 湿 mǎn tíng