台湾近咏十首呈巡使黄玉圃先生 其一

清代 蓝鼎元
东宁大海荒,从古无人至。明末群盗窠,岛夷互窃踞。 郑氏奄而有,蔓延为边忌。我皇挞伐张,天威及魑魅。 遂使瘴疠乡,文物渐昌炽。川原灵秀开,郁勃不可闭。 式廓惟日增,蹙缩非长计。所当顺自然,疆理以时议。 勿因去岁乱,畏噎却饭喜。
dōng níng hǎi huāng   cóng rén zhì míng qún dào dǎo   qiè    
zhèng shì yǎn ér yǒu   màn yán wèi biān huáng zhāng tiān   wēi chī mèi    
suì shǐ 使 zhàng xiāng   wén jiàn chāng chì chuān yuán líng xiù kāi      
shì kuò wéi zēng   suō fēi cháng suǒ dāng shùn rán jiāng   shí    
yīn suì luàn   wèi què fàn