太守林太博赠瑞香花

宋代 刘克庄
坏径泥深古槛斜,居然幻作贵游家。 小亭自课僮锄草,空室俄惊女散花。 便觉麝囊无远韵,频挑蚁蠹有新芽。 紫薇红药催公去,独许诗留野老夸。
huài jìng shēn kǎn xié   rán huàn zuò guì yóu jiā
xiǎo tíng tóng chú cǎo   kōng shì é jīng sàn huā
biàn 便 jué shè náng yuǎn yùn   pín tiāo yǒu xīn
wēi hóng yào cuī gōng   shī liú lǎo kuā