太史再和前韵三叠和之

清代 觉罗崇恩
奇兵屡出不容罢,其势有如建瓴泻。九霄鹰隼奋一击,千里驽骀烦十驾。 仙人啸树猿殊灵,陈编食字蠹曾化。各有微尚寄锻屐,未可强同执御射。 听经猛虎犹能驯,斫阵生驹讵难跨。米颠洁癖不受污,子京印痴何足诧。 缪篆虽变尚存古,分隶兼陈近杂霸。古人墨妙附骥尾,小玺红泥补诗罅。 精斯入赏多取憎,古乃足珍俗可怕。间寻幽事细商榷,静镇狂澜遥慰藉。 水退三篙笞上堤,云消数朵山当舍。袖中奇石富东海,箧里残碑影西华。 翡翠啾啾响竹秋,蜩蝉寂寂过槐夏。向时奕垒审孤虚,池上开樽卞凉夜。
bīng chū róng   shì yǒu jiàn líng xiè jiǔ xiāo yīng sǔn fèn qiān   dài fán shí jià    
xiān rén xiào shù yuán shū líng   chén biān shí céng huà yǒu wēi shàng duàn wèi   qiáng tóng zhí shè    
tīng jīng měng yóu néng xùn   zhuó zhèn shēng nán kuà diān jié shòu   jīng yìn chī chà    
miù zhuàn suī biàn shàng cún   fēn jiān chén jìn rén miào wěi xiǎo   hóng shī xià    
jīng shǎng duō zēng   nǎi zhēn jiān xún yōu shì shāng què jìng   zhèn kuáng lán yáo wèi jiè    
shuǐ tuì 退 sān gāo chī shàng   yún xiāo shù duǒ shān dāng shě xiù zhōng shí dōng hǎi qiè   cán bēi yǐng huá 西    
fěi cuì jiū jiū xiǎng zhú qiū   tiáo chán guò huái xià xiàng shí lěi shěn chí   shàng kāi zūn biàn liáng