太史倚装待发连日枉顾话别恳恳无已叠韵奉简

清代 慧霖
北风江上来,寒月照野屋。荐士有昌黎,爱僧如郑谷。 拟上北阙书,还对南山菊。花不受人怜,诗成招我读。 临别重论文,夜游期炳烛。于意究云何,幽情畅未足。 傥逢笑口开,无碍吟髭秃。行行重行行,为君歌一曲。
běi fēng jiāng shàng lái   hán yuè zhào jiàn shì yǒu chāng   ài sēng zhèng
shàng běi què shū   hái duì nán shān huā shòu rén lián   shī chéng zhāo
lín bié zhòng lùn wén   yóu bǐng zhú jiū yún   yōu qíng chàng wèi
tǎng féng xiào kǒu kāi   ài yín xíng xíng chóng xíng xíng   wèi jūn