太山篇

明代 李攀龙
大东有神岳,专名为岱宗。日精摄海气,吴野控其峰。 明堂朝列后,金策纪元功。维昔七十家,轩辕此登封。 云霞自窈窕,石室何青葱。仙人揽玉树,须发生清风。 灵液飞潺湲,芝草如蒿蓬。唯帝拥灵符,千载一升中。 愿言与问道,乘龙举太空。
dōng yǒu shén yuè   zhuān míng wéi dài zōng jīng shè hǎi   kòng fēng    
míng táng cháo liè hòu   jīn yuán gōng wéi shí jiā xuān   yuán dēng fēng    
yún xiá yǎo tiǎo   shí shì qīng cōng xiān rén lǎn shù   shēng qīng fēng    
líng fēi chán yuán   zhī cǎo hāo péng wéi yōng líng qiān   zǎi shēng zhōng    
yuàn yán wèn dào   chéng lóng tài kōng