太山梁甫吟

明代 王世贞
嵬嵬天门山,郁郁梁父禅。金泥閟玉册,荣光曀昭倩。 贤圣七十二,其名几称见。何况于谋臣,飘沦同春霰。 阙里困韦裳,千秋丽河汉。亦有抱膝人,居然恬贫贱。 吴趋行上客,且缓骖请听。
wéi wéi tiān mén shān   liáng chán jīn róng   guāng zhāo qiàn    
xián shèng shí èr   míng chēng jiàn kuàng móu chén piāo   lún tóng chūn xiàn    
quē kùn wéi cháng   qiān qiū hàn yǒu bào rén   rán tián pín jiàn    
xíng shàng   qiě huǎn cān qǐng tīng