太上皇老君哀歌七首 其五

隋代 佚名
吾哀时世人,不信冥中神。一门有十息,纵意行不仁。 神明鉴无外,终不滥煞人。或夭华秀子,或夭妙少年。 门崩户以坏,学者如浮云。死亦不脱岁,悲哭仍相寻。 妻子沉堙澌,一身孤独存。呼天天玄远,呼地地亦深。 不能自怨责,各道怨师尊。虽欲思善道,十子不复还。
āi shí shì rén   xìn míng zhōng shén mén yǒu shí   zòng xíng rén
shén míng jiàn wài   zhōng làn shā rén huò yāo huá xiù zi   huò yāo miào shào nián
mén bēng huài   xué zhě yún tuō suì   bēi réng xiāng xún
chén yīn   shēn cún tiān tiān xuán yuǎn   shēn
néng yuàn   dào yuàn shī zūn suī shàn dào   shí huán