太上皇老君哀歌七首 其四

隋代 佚名
吾哀世愚人,不信冥中神。生时不恭敬,死便偿罪缘。 典官逐后驱,牵北走东西。抱沙填江海,负石累高山。 白日不得食,夜分不得眠。朝与杖一百,暮与鞭一千。 不堪考对苦,卖罪与生人。两两共相牵,遂至死灭门。 皆由不敬道,神明考㰅人。何不敬真神,生死得升天。 生荣死者乐,生死得蒙恩。
āi shì rén   xìn míng zhōng shén shēng shí gōng jìng   biàn 便 cháng zuì yuán
diǎn guān zhú hòu   qiān běi zǒu dōng 西 bào shā tián jiāng hǎi   shí lèi gāo shān
bái shí   fēn mián cháo zhàng bǎi   biān qiān
kān kǎo duì   mài zuì shēng rén liǎng liǎng gòng xiāng qiān   suì zhì miè mén
jiē yóu jìng dào   shén míng kǎo rén jìng zhēn shén   shēng shēng tiān
shēng róng zhě   shēng méng ēn