太上皇帝灵驾发引挽歌词六首 其三

宋代 范成大
箫勺妖氛静,甄陶叶气还。春回慈殿驾,天作祐陵山。 开辟风云惨,登平日月閒。艰难虽独瘠,寿域遍人间。
xiāo sháo yāo fēn jìng   zhēn táo hái chūn huí diàn 殿 jià   tiān zuò yòu líng shān
kāi fēng yún cǎn   dēng píng yuè xián jiān nán suī   shòu 寿 biàn rén jiān