台上(得凉字)

唐代 杜甫
改席台能迥,留门月复光。云行遗暑湿,山谷进风凉。 老去一杯足,谁怜屡舞长。何须把官烛,似恼鬓毛苍。
gǎi tái néng jiǒng   liú mén yuè guāng yún xíng shǔ shī 湿   shān jìn fēng liáng
lǎo bēi   shuí lián zhǎng guān zhú   shì nǎo bìn máo cāng