台上迟客

唐代 韦应物
高台一悄望,远树间朝晖。但见东西骑,坐令心赏违。 始霁郊原绿,暮春啼鸟稀。徒然对芳物,何能独醉归。
gāo tái qiāo wàng   yuǎn shù jiān zhāo huī dàn jiàn dōng 西   zuò lìng xīn shǎng wéi
shǐ jiāo yuán 绿   chūn niǎo rán duì fāng   néng zuì guī