太清宫闻滴漏

唐代 严巨川
玉漏移中禁,齐车入太清。渐知催辨色,复听续馀声。 乍逐微风转,时因杂珮轻。青楼人罢梦,紫陌骑将行。 残魄栖初尽,馀寒滴更生。惭非朝谒客,空有振衣情。
lòu zhōng jìn   chē tài qīng jiàn zhī cuī biàn   tīng shēng
zhà zhú wēi fēng zhuǎn   shí yīn pèi qīng qīng lóu rén mèng   jiāng xíng
cán chū jǐn   hán gēng shēng cán fēi cháo   kōng yǒu zhèn qíng