太平寺泉眼

唐代 杜甫
招提凭高冈,疏散连草莽。出泉枯柳根,汲引岁月古。 石间见海眼,天畔萦水府。广深丈尺间,宴息敢轻侮。 青白二小蛇,幽姿可时睹。如丝气或上,烂熳为云雨。 山头到山下,凿井不尽土。取供十方僧,香美胜牛乳。 北风起寒文,弱藻舒翠缕。明涵客衣净,细荡林影趣。 何当宅下流,馀润通药圃。三春湿黄精,一食生毛羽。
zhāo píng gāo gāng   shū sàn lián cǎo mǎng chū quán liǔ gēn   yǐn suì yuè
shí jiān jiàn hǎi yǎn   tiān pàn yíng shuǐ guǎng 广 shēn zhàng chǐ jiān   yàn gǎn qīng
qīng bái èr xiǎo shé   yōu 姿 shí huò shàng   làn màn wèi yún
shān tóu dào shān xià   záo jǐng jìn gōng shí fāng sēng   xiāng měi shèng niú
běi fēng hán wén   ruò zǎo shū cuì míng hán jìng   dàng lín yǐng
dāng zhái xià liú   rùn tōng yào sān chūn shī 湿 huáng jīng   shí shēng máo