太平诗

唐代 金真德
大唐开鸿业,巍巍皇猷昌。止戈戎衣定,修文继百王。 统天崇雨施,理物体含章。深仁谐日月,抚运迈时康。 幡旗既赫赫,钲鼓何锽锽.外夷违命者,翦覆被大殃。 和风凝宇宙,遐迩竞呈祥。四时调玉烛,七曜巡万方。 维岳降宰辅,维帝用忠良。三五咸一德,昭我皇家唐。
táng kāi hóng 鸿   wēi wēi huáng yóu chāng zhǐ róng dìng   xiū wén bǎi wáng
tǒng tiān chóng shī   hán zhāng shēn rén xié yuè   yùn mài shí kāng
fān   zhēng huáng huáng   . wài wéi mìng zhě   jiǎn bèi yāng
fēng níng zhòu   xiá ěr jìng chéng xiáng shí diào zhú   yào xún wàn fāng
wéi yuè jiàng zǎi   wéi yòng zhōng liáng sān xián   zhāo huáng jiā táng