太平观道士植瑞香于檐庑间可爱颇恨不及其花时为赋小诗

宋代 李纲
道人心境闲,种花白云乡。交柯碧珊瑚,薿薿众叶光。 弱质资灌溉,孤根怯清霜。治畦檐庑间,晏温借朝阳。 我来恨太晚,不见花吐房。想像正开时,淡紫兼微黄。 濯濯炫秀色,霏霏㒟天香。空馀风露枝,璀璨绕回廊。 地灵草木润,长与兰蕙芳。明年花更好,矫首遥相望。
dào rén xīn jìng xián   zhòng huā bái yún xiāng jiāo shān   zhòng guāng    
ruò zhì guàn gài   gēn qiè qīng shuāng zhì yán jiān yàn   wēn jiè zhāo yáng    
lái hèn tài wǎn   jiàn huā fáng xiǎng xiàng zhèng kāi shí dàn   jiān wēi huáng    
zhuó zhuó xuàn xiù   fēi fēi niǎo tiān xiāng kōng fēng zhī cuǐ   càn rào huí láng    
líng cǎo rùn   zhǎng lán huì fāng míng nián huā gèng hǎo jiǎo   shǒu yáo xiāng wàng